Cẩm Tú Phường tấp nập người qua lại, lần này mẫu thân đặt làm cho phụ thân một chiếc áo choàng màu xanh đen, trên cổ có thêu hoa văn phức tạp.
Bản vẽ là do tự tay mẫu thân vẽ, khi ta đến thì vẫn áo choàng vẫn chưa được làm xong, ta ta đã chờ đến tận tối mới có thể lấy được.
Khi xe ngựa dừng trước cửa nhà, hộ vệ nhìn ta đều lộ ra vẻ buồn bã.
Sắc mặt ta lập tức thay đổi, khi ta chạy vào nhà, tỳ nữ và nhũ mẫu đã quỳ đầy dưới đất.
“Đại tiểu thư, Lâm thái y nói phu nhân đột ngột phát bệnh, đã qua đời rồi.“ Nhũ mẫu đã theo mẫu thân ta nhiều năm khóc nức nở.
Ta lảo đảo đi đến bên giường.
Nữ nhân nằm trên giường, dáng vẻ vô cùng bình thản.
“Mẫu thân, con mang y phục người đặt làm cho phụ thân về rồi. Người mở mắt ra nhìn thử được không?”
“Cửa tiệm nói rằng bản vẽ của người quá phức tạp, lần sau phải trả thêm tiền…”
“Đại tiểu thư.”
“Câm miệng.”
“Đừng quấy rầy mẫu thân nghỉ ngơi.”
Ta lặng lẽ đứng dậy, từ từ bước ra ngoài.
Vừa bước ra khỏi bậc cửa, nước mắt ta trào ra.
Rốt cuộc, điều đó vẫn đến.
18.
Khi ta thức dậy, mặt trời đã lên cao.
A Bích nói rằng ta đã ngất xỉu, Lâm thái y nói rằng là do ta quá đau lòng.
Khi ta đến trước cửa phòng mẫu thân, phụ thân và đại ca đã ở đó.
Ta cầm chiếc áo choàng màu xanh đen đưa cho phụ thân đang vô cùng đau buồn.
“Đây là điều duy nhất mẫu thân dặn con trước khi qua đời." Ta nhìn thẳng vào mắt cha, nói một cách nghiêm túc.
“Mẫu thân bảo con mang y phục này về, để cha mặc thử xem có vừa không?” Ta nói tiếp.
“Phụ thân, người thấy chiếc áo choàng này có đẹp không?" Ta lật bản vẽ ra.
Nét vẽ của bà rất mảnh, hoa văn vô cùng phức tạp.
Ta không biết mẫu thân đã dồn bao nhiêu tâm huyết vào những nét vẽ đó.
“Y Nhi.”
Nam nhân cầm lấy chiếc áo choàng với đôi tay run rẩy, mắt ông đỏ hoe, đ.ấ.m mạnh vào cột.
Bàn tay ông sưng tấy, gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay.
Hai hàng nước mắt tuôn rơi.
19.
Kể từ khi mẫu thân qua đời, sức khỏe của ta cũng yếu đi.
Ta không thể đến linh đường và phải dành phần lớn thời gian nằm trên giường bệnh.
Vào ngày thứ bảy sau khi mẫu thân qua đời, ta cố gắng gượng dậy và đến linh đường.
Màn đêm tối đen như mực.
Trước quan tài, lò than cháy rực.
Đại ca không có ở đó, phụ thân ta một mình ở trong linh đường.
“Phụ thân, phụ thân có nhớ người đã gặp mẫu thân như thế nào không?”
Ánh lửa hắt lên trên mặt nam nhân, ông đột nhiên nhìn ta đầy bối rối.
‘Vậy phụ thân có nhớ mẫu thân là người như thế nào không?”
Ánh mắt bối rối của ông biến mất, ông quỳ xuống nệm.
"Mẫu thân con là một thê tử tốt, những năm qua, khi ta đóng quân ở ngoại thành, bà ấy quản việc trong nhà rất tốt, chưa từng khiến ta lo lắng. Bà ấy là người hiền lành, bao dung, luôn đối xử tốt với mọi người, bà ấy..."
Ông dừng lại giữa chừng, không thể nói tiếp.
Nước mắt chảy dài trên má ông, thấm vào cổ áo.
"Là cha có lỗi với bà ấy..."
20.
Vân Quốc có tục phải thành thân trong vòng trăm ngày sau đám tang, nếu không phải sẽ phải để tang trong ba năm.
Hôn lễ không thể trì hoãn, chỉ mới qua nửa tháng, hoàng đế đã hạ lệnh cho Lễ bộ chịu trách nhiệm hoàn toàn về việc hôn lễ, ngày tháng vẫn không thay đổi.
Ở Vân quốc có tập tục nữ tử tự thêu hỉ phục cho mình.
Nhưng ta đi hòa thân, đương nhân không cần.
Khi ta đang ngồi trên xích đu ở sân sau, Tiêu Cảnh An bước tới.
"Tiêu Cảnh An, ta sắp thành thân rồi."
Đây là lần đầu tiên ta nói chuyện một cách bình thản như vậy kể từ khi được sống lại.
Hắn đứng đó, khuôn mặt tuấn tú không thể hiện bất kỳ cảm xúc nào. Đôi mắt đẹp hơn cả pha lê bị phủ một lớp sương mù dày đặc.
Ta muốn hắn khóc.
Khi hắn khóc trông sẽ rất xấu xí, ta đã nhìn thấy hắn như thế một lần.
Lúc đó hắn ôm t.h.i t.h.ể của ta, dọa sẽ bám theo ta mãi mãi.
Rồi hắn bắt đầu vừa nói vừa khóc.
Giống như một chú hề vậy.
21.
Sau khi mẫu thân ta mất, hoàng hậu gầy đi rất nhiều.
Người nói, đêm nào người cũng mơ thấy mẫu thân ta.
Hoàng đế lo lắng, lệnh cho bọn ta cùng đến núi Cửu Tiên cầu phúc.
Trong đền thờ lớn, đại sư mặc áo cà sa, cố gắng thuyết phục ta về việc thế gian đều là hư vô.
Ta không có duyên với Phật, chỉ có thể chớp mắt mà hỏi.
Trên thế gian này có bao nhiêu điều không công bằng, Phật đã từng mở mắt nhìn chưa?
Đại sư chỉ nói: “Nam mô A Di Đà Phật.”
Sau khi dùng xong bữa trưa, hoàng hậu muốn đi nghỉ ngơi ở thiền điện.
Ta ngồi xa ngoài sân điện, ngắm nhìn hoa đào trên núi bắt đầu nở rộ.
Ta nhớ đến thời thơ ấu, khi ta và Tiêu Cảnh An cùng với tổ phụ đi sứ đến Sở quốc.
Khi đó, trong hội đèn lồng, bọn ta quen một người bạn mới.
Tên nàng ấy là Quân Bất Khanh.
Mái tóc đen tuyền, đôi mắt đen láy và hốc mắt sâu, nàng ấy mang vẻ đẹp của một mỹ nhân ngoại lai.
Nàng ấy rủ chúng ta chơi cùng, trộm rượu của trưởng bối rồi cùng nhau say khướt dưới gốc anh đào.
Lúc đó đã là cuối xuân.
Hoa đào đã tàn, những cánh hoa cuối cùng rơi theo cơn gió.
Rơi trên đầu ta, trên đầu Tiêu Cảnh An, trên đầu nàng ấy.
Ta nói: "Ta muốn trở thành một vị tướng vĩ đại như phụ thân ta, trở thành nữ tướng đầu tiên của Vân Quốc, bảo vệ Vân Quốc."
Nàng ấy nói, nàng ấy muốn cứu vãn Sở quốc đã suy tàn trăm năm, bảo vệ bách tính của mình.
Tiêu Cảnh An nhìn bọn ta một cách im lặng, sau khi nhấp một ngụm rượu, mãi mới nói ra rằng hắn chỉ mong kiếp này cưới được Nguyên Nguyên của mình.
Cho đến sau này.
Cho đến sau này…
22.
Gió trên sườn núi vẫn còn khá mạnh.
Gió thổi vào mắt của ta, khiến ta tỉnh lại.
Từ phía sương phòng truyền đến tiếng đánh nhau.
Vành mắt ta trong nháy mắt bị gió thổi đến đỏ ửng lên.
Khiến cho sương mù trong đáy mắt ta như tan ra, biến thành nước.
Điều gì phải đến cũng đã đến.
Ta nhìn thân ảnh màu đen đang đánh nhau với Cố tướng quân.
Ta hững hờ mỉm cười: "Phụ thân, dừng lại đi, con biết là người!"
Giọng nói trong trẻo của ta vang lên, ta đứng lặng im trước cửa điện.
Người mặc y phục đen lưỡng lự nhìn về phía ta, chỉ trong một khoảnh khắc, đã bị Cố tướng quân đạp vào bụng.